"Đổng Thừa này, công lao lớn như vậy, sao ngay cả ta cũng giấu! Đổng gia ta, sắp quật khởi lần nữa rồi!"
Đổng Trung dường như thấy phú quý ngập trời sắp giáng xuống đầu Đổng gia, cố gắng nén lại khóe miệng đang không ngừng nhếch lên, khó khăn lắm mới lộ ra vẻ cảm hoài, hùng hồn nói lớn:
"Bệ hạ xin đừng thương tâm, tộc đệ vì Bệ hạ tận trung mà chết, chết cũng đáng giá. Chỉ cần có thể san sẻ ưu phiền cho Bệ hạ, Đổng gia ta dù có chết chín lần cũng không hối hận!"




